TS. Lê Hữu Tỉnh : Kể chuyện bút danh nhà văn – Phần 9

Kể chuyện bút danh nhà văn top quality medications. dapoxetine availability purchase . free delivery, buy dapoxetine canada.

MỘT CÁI TÊN GẮN VỚI MỐI TÌNH THUỞ HOA NIÊN

TS. LÊ HỮU TỈNH

          Nguyễn Phan Hách là một cây bút quen thuộc với những độc giả yêu văn chương. Ông viết nhiều thể loại, từ thơ, truyện ngắn, tiểu thuyết, truyện vừa, đến những truyện mini, những áng văn nho nhỏ… và có thể nói ở thể loại nào, ông cũng thành công. Về thơ, đó là các tập: Người quen của em (1982), Gương mặt (in chung, 1997), Hoa sữa (2000)… Ở thể loại này, ông từng được nhận giải thưởng của báo Văn nghệ năm 1969 và 1974. Thơ Nguyễn Phan Hách mộc mạc, dễ đến với người đọc, nhưng cũng rất hào hoa, thâm trầm, sâu lắng. Về văn, độc giả từng biết tới các tập truyện ngắn: Vườn hoa cổng ô buy valtrex online at american pharmacy store.. buy valacyclovir, we sell rx drugs, generic medications.. buy valtrex online.. anti viral (in chung, 1974), Sau những cách xa (1983), Cây vĩ cầm cảm lạnh (1984), Khớp ngựa ô (1987), Hoa hoàng lan (1995)…, các cuốn tiểu thuyết: Tan mây (1983), Mê cung (1990), jul 6, 2014 – but, before you purchase baclofen online for this specific purpose, you should decide if they should trust the stories. alcohol addiction occurs Người đàn bà buồn (1994)… Truyện ngắn và tiểu thuyết của Nguyễn Phan Hách tái hiện những mảng hiện thực sôi động về đất nước, con người Việt Nam, về những biến thiên của xã hội Việt Nam ở nửa cuối thế kỉ XX- với giọng văn trữ tình, giàu chất thơ. Lại không thể không nói tới những thể nghiệm thành công của Nguyễn Phan Hách ở loại hình truyện ngắn mini mà ông từng được nhận giải của các tạp chí Thế giới mới, Tài hoa trẻ  vào những năm 90. Riêng tôi, tôi rất thích những áng văn nho nhỏ của ông với những câu văn dịu dàng, tài hoa, thể hiện được vẻ đẹp lấp lánh của ngôn từ tiếng Việt, kiểu như “Hôm sau, chúng tôi đi Sa Pa. Phong cảnh ở đây thật đẹp. Thoắt cái, lác đác lá vàng rơi trong khoảnh khắc mùa thu. Thoắt cái, trắng long lanh một cơn mưa tuyết trên những cành đào, lê, mận. Thoắt cái, gió xuân hây hẩy nồng nàn với những bông hoa lay ơn màu đen nhung hiếm quý…”

          Về văn nghiệp của nhà văn Nguyễn Phan Hách thì nhiều độc giả đã biết, nhưng về cái tên của ông, cái bút danh, bút hiệu ông ghi dưới mỗi tác phẩm – một cái tên liên quan tới câu chuyện tình yêu thuở hoa niên của ông, với những tình tiết thú vị – thì có lẽ ít độc giả được biết.

          Nhà văn Nguyễn Phan Hách tuổi Giáp Thân, sinh ngày 13 tháng 1 năm 1944, quê ở làng Mão Điền, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh – một vùng quê văn hoá với thành cổ Luy Lâu, chùa Dâu, tranh dân gian Đông Hồ và những làn điệu dân ca quan họ…

          Nhà văn cho biết: ông vốn họ Lý, quê gốc ở làng Đình Bảng, huyện Từ Sơn, Bắc Ninh. Còn vì lẽ gì lại đổi họ từ họ sang họ Nguyễn, ông cho hay: Năm 1225, Trần Cảnh lên ngôi, lập ra nhà Trần. Mùa hạ, tháng 6 năm Nhâm Thìn (1232), vua Trần Thái Tông ban bố các chữ quốc huý (tên huý của vua chúa, phải kiêng tránh không được nhắc tới). Vì tổ nhà Trần là Trần Lý, nên những người mang họ Lý đều phải nhất loạt đổi sang họ Nguyễn. Một số viên quan nhà Lý sợ hãi chạy xuống phía nam sông Đuống, cư ngụ ở vùng làng Chằm (thuộc huyện Thuận Thành ngày nay), đổi họ thành họ Nguyễn Xuân. Nhà văn Nguyễn Phan Hách là hậu duệ của các cụ tổ thời đó. Tên gốc của nhà văn là Nguyễn Xuân Hách. Ông nội nhà văn là cụ Nguyễn Xuân Thao, một nhà nho nghèo, từng mở trường dạy chữ Hán và chữ quốc ngữ ở làng, yêu thích thơ phú và có làm thơ. Nhà văn cho biết, do thừa hưởng cái gien văn chương từ ông nội nên ông biết làm thơ, viết văn từ rất sớm. Mới học lớp 5 (tương đương lớp 6 bây giờ), cậu bé Hách đã có truyện đăng trên báo Văn nghệ trung ương. Truyện có cái tên mộc mạc: Khỏi ốm, nói về cuộc vận động nông dân vào hợp tác xã nông nghiệp. Dưới truyện là một cái tên lần đầu xuất hiện trên mặt báo, vừa lạ lẫm, vừa ngỡ ngàng: Xuân Hách. Nhuận bút “tác phẩm đầu tay” được 11 đồng – thời đó. “Nhà văn nhí” dùng số tiền này vào việc ăn sáng, ròng rã đến mấy tháng trời (Bấy giờ, 5 xu một bát xôi vò, 5 xu nữa một miếng chả to tướng, vị chi là một hào, thế là được một bữa no), lại còn mua được ở phố huyện một chiếc thắt lưng da với cái mặt mạ kền lóng lánh, ở giữa có chữ H (ứng với cái tên Hách của cậu), giá chẵn một đồng. Người bán hàng ngạc nhiên vì sự “chơi sang” của cậu học trò nhà quê, vì thời đó, những đứa trẻ ở độ tuổi này chỉ toàn dùng… dải rút.

          Về cái tên Hách – một cái tên rất nôm na, khẩu ngữ; vừa khó nghe, khó gọi; lại vừa gợi đến những từ ngữ không đẹp như: hống hách, hách dịch – nhà văn Nguyễn Phan Hách giải thích xuất xứ như sau: Tôi sinh vào ngày 13 tháng 1 năm Giáp Thân (1944), đúng ngày Hội Lim. Những ngày này ở vùng quê Kinh Bắc thuở ấy là những ngày hội hè. Ông nội tôi đang dự tế lễ ở đình làng, nghe tin cháu đích tôn ra đời, nhìn lên đôi câu đối treo trên cột đình có chữ Hách (có nghĩa là lớn lao, chói lọi). Cụ mừng quá, về lấy chữ Hách đặt tên cho cháu, những mong cháu sau này thành đạt, làm nên việc lớn, có danh vọng (từ hiển hách có nghĩa là rực rỡ và lừng lẫy). generic estrace in internet american express cod accepted connecticut estrace drops estrace cream without prescription to buy estrace estrace 0.01 cream

          Hết lớp 7 (tương đương lớp 9 bây giờ), Nguyễn Xuân Hách thi vào sư phạm trung cấp, sau hai năm, trở thành thầy giáo dạy văn cấp hai (khoảng 19, 20 tuổi). Trong cái lớp 5 mà thầy giáo trẻ Nguyễn Xuân Hách dạy, thật bất ngờ, có một cô học sinh đẹp mê hồn. Tên cô là Phan Thị B. B khoảng 15 tuổi nhưng phổng phao, có dáng dấp thiếu nữ. Thầy giáo trẻ đa tình đem lòng thầm yêu, yêu đến mê mẩn cô học trò nhỏ tới mấy năm trời. Tiếc thay, đó chỉ là một tình yêu đơn phương. Rồi, như để thể hiện tình yêu của mình, Nguyễn Xuân Hách đã lấy họ Phan của cô học trò ghép vào họ Nguyễn của mình. Một cái tên mới ra đời: Nguyễn Phan Hách – như là biểu tượng của mối tình bồng bột nhưng thiêng liêng của một thời tuổi trẻ. Trong các bài thơ tặng cô học trò B, thầy giáo trẻ không ngần ngại kí tên Nguyễn Phan Hách để bày tỏ tình cảm của mình.

          Chưa hết, trong một bài thơ gửi đăng báo Văn nghệ (với nội dung ca ngợi các công trình thuỷ điện mang lại ánh sáng, niềm vui cho đồng bào), tác giả còn đề tên: Nguyễn Phan Hách và Phan Thị B ở dưới bài thơ. Nhà thơ Trinh Đường làm biên tập thơ ở toà báo lúc ấy viết thư cho Nguyễn Phan Hách nói đại ý: Sắp đến ngày 8-3, báo Văn nghệ muốn đăng thơ của tác giả nữ; đề nghị Nguyễn Phan Hách rút tên, chỉ để Phan Thị B. Nhà thơ trẻ đồng ý. Thế là, thật thú vị, bài thơ ấy ghi tên Phan Thị B ở dưới…

          Sau đó, ngày qua tháng lại, cái tình yêu đơn phương kia cũng đến hồi kết thúc. Mối tình ngây thơ, bồng bột này trở thành kỷ niệm xa xăm. Nhưng còn lại là một cái tên, một bút danh mà càng về sau càng nổi tiếng. Cạnh đó, còn lại mấy câu thơ mà sau này, mỗi khi đọc lên, người làm thơ thấy xao xác một nỗi buồn:

                             Tên em cùng với tên anh

                   Yêu nhau đem đặt bút danh. Quen rồi

                             Oái oăm lắm mấy sự đời

zoloft price in lebanon generic form of zoloft side effects generic zoloft                    Tên thì lấy được, còn người thì không.

          Về sau, có người nói rằng, trong bút danh Nguyễn Phan Hách, nhờ có chữ Phan, cái tên mới hay. Chữ Phan gợi cảm giác thanh nhẹ, thanh thoát,  làm dịu đi chữ Hách rất khó nghe, khó gọi. Nhà văn Đỗ Chu (đồng niênđồng hương với nhà văn Nguyễn Phan Hách) nói vui: Nếu cậu lấy tên Nguyễn Xuân Hách hoặc Xuân Hách thì không thành nhà văn. Vì những cái tên này hãm tài. Rồi có người nhầm tưởng Nguyễn Phan Hách có cùng huyết thống với hoạ sĩ Nguyễn Phan Chánh và nhà ngôn ngữ học Nguyễn Phan Cảnh. Lại có người nghĩ rằng, trong bút danh Nguyễn Phan Hách, Nguyễn là họ cha, Phan là họ mẹ như cách đặt tên thường thấy ở nhiều người… Có nhiều điều rất thú vị xung quanh cái bút danh này.

          Nhà văn Nguyễn Phan Hách khởi nghiệp bằng nghề dạy học, sau đó về Ty văn hoá Hà Bắc làm cán bộ sưu tầm nghiên cứu văn hoá dân gian. Năm 1973, ông được chuyển về công tác ở  tuần báo Văn nghệ của Hội Nhà văn, làm biên tập về thơ. Năm 1978, ông chuyển sang công tác tại Nhà xuất bản Tác phẩm mới (nay là Nhà xuất bản Hội Nhà văn) làm biên tập viên văn xuôi rồi Trưởng ban biên tập, Phó giám đốc. Hiện nay, ông là Giám đốc Nhà xuất bản Hội Nhà văn.

 

                                                                                      Cuối năm 2006

                                                                                              L.H.T